Menu
Your Cart

CEO Nguyễn Chí Linh

Nguyễn Chí Linh- CÚ LỘI NGƯỢC DÒNG TỪ BỜ VỰC PHÁ SẢN


Với giọng nói hào sảng kể lại cú vấp ngã gần như xuống đến đáy của thử thách đó là PHÁ SẢN và nỗ lực vực lại Công ty của Linh làm tôi cũng hình dung ra chặng đường xây dựng Doanh nghiệp của mình cũng đã từng có lúc như thế.

Năm 2011 – 2013 sau 6 năm tôi mở doanh nghiệp, mình bắt đầu gặp những trục trặc, kinh doanh không thuận buồm suôi gió, đỉnh điểm là 2013 gần như là vỡ nợ, tôi phải bán cả những thứ tài sản cuối cùng có giá trị nhất của mình như xe ô tô đi nốt để trả nợ, vợ con phải di tản tạm về quê. Đấy bạn thấy đến mức đó không là phá sản là gì nữa?



CEO – Nguyễn Chí Linh, Chủ tịch ALIFE GROUP (Công ty CP ĐT Alife)


Oh, vậy nguyên nhân nào bạn cho rằng đẩy mình vào hoàn cảnh căng thẳng ấy? Tôi hỏi? 

Có mấy nguyên nhân thế này bạn ạ:

– Tôi tham gia vào nhiều gói thầu lớn, vốn liếng vay mượn quá nhiều để ném vào các dự án lớn ấy cứ bị đọng lại do chủ đầu tư chậm trả, trong khi vốn mình không đủ để bù đỡ vào các khoản vay

– Nguyên nhân gốc rễ phải nói đến cái cách quản trị của mình quá yếu, bạn biết không? Tôi thành lập công ty đầu tiên từ năm 2005 có nghĩa năm cuối sinh viên tôi đã mở công ty, tôi chưa có thời gian học hỏi, nghiên cứu mọi thứ về cách làm một ông chủ, 1 Ceo thực sự, các kỹ năng đều chưa đáp ứng được mà mình đã làm cái thứ vượt qua sự hiểu biết và kinh nghiệm bản thân. Có thể nói, thời điểm đầu khi mở doanh nghiệp đầu tiên là công ty thiết kế thì mình vừa làm thầy vừa làm thợ để thực hành những kiến thức thiết kế kiến trúc của mình thì có việc để làm và kiếm ra thu nhập và nó cũng may mắn ở cái thời điểm ấy nghề kiến trúc khá là hot nhiều người cần. Khi bắt đầu kiếm được chút đỉnh từ hoạt động này, mình máu me kinh doanh nghề khác khi nhìn người khác kiếm được tiền từ nghề khác đó là mở nhà hàng + quán cà phê, đấy mà việc đầu tư vào một sản phẩm, dịch vụ mới khác hoàn toàn với cái nghề kiến trúc thì nó mới phát sinh nhiều thứ vượt ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của mình, làm cho mình mất time, công sức vào nó vì lại phải học hỏi, mày mò lại từ đầu. Bạn có cho là sai không? Tôi thì thấy mình sai lầm khi không tập chung vào cái việc mình có sự hiểu biết, có niềm đam mê, đã có nền móng mà nhẩy thêm sang một nghề khác chỉ đơn giản nhìn thấy người khác kiếm được, thế là tôi lại cố đi tìm thứ đúng trong 80% cái sai rồi còn gì? Cho nên kể từ khi mở thêm hoạt động kinh doanh này làm tôi luẩn quẩn và hậu quả là nó rơi vào đẩy mình vào những thứ căng thẳng, rồi cũng phải đóng cửa nhà hàng vì làm ăn không được, kéo theo cả việc kinh doanh của công ty Thiết kế kiến trúc cũng chao đảo theo, người ta bảo là tham thì thâm khi đúng nhỉ?

– Nguyên nhân sâu nhất tôi thấy là khi mình phân tâm nhiêu việc cùng lúc sẽ dẫn đến ảnh hưởng mọi khâu trong quản lý công ty, nên nhân sự lại lủng củng, các vấn đề tài chính, kế hoạch đặc biệt là sản phẩm bàn giao cho khách đôi khi làm qua loa, đối phó vì không đủ thời gian thì làm đại… mà bạn biết sản phẩm thiết kế kiến trúc nó là sản phẩm có pha chút nghệ thuật – nghệ thuật mà không có cảm xúc thì đương nhiên khách hàng họ không chấp nhận rồi còn gì. Cho nên ở đây, tôi nhận thấy là nếu như bạn đã có nghề nào đó rồi thì hãy làm bằng niềm đam mê, tình yêu để tạo ra được những sản phẩm chất lượng nhất và có linh hồn của nó, đừng tham!

Vậy khi gặp cơn bão này bạn đã làm gì để vượt qua nó? Vì như hiện bây giờ bạn đang ngồi với tôi thì chắc chắn là nó ổn hơn rồi đúng không? 
Đương nhiên rồi, nếu không ổn thì giờ này đâu còn ngồi kể được câu chuyện của mình cho Hội CEO chúng ta nghe nữa – Cười !

Thời điểm ấy cũng khủng hoảng lắm bạn, tâm trạng thì chán trường, mà chán trường thì sinh lắm thứ hư tật xấu như có cơ hội được bung ấy: Nói chung thời điểm ấy tôi chơi bời các kiểu, chơi ở đây là chơi những thứ rất tệ ấy – sa ngã! Bạn bè hầu như quay lưng lại với mình và với những cách giải khuây cho kỳ khủng hoảng thì ai cũng nghĩ mình “ Chắc thằng này cậy có tý tiền nên bắt đầu hư hỏng, sống gấp rồi”. Thời điểm ấy cũng đúng thời điểm xây dựng khủng hoảng nên mình kiểu buông kệ chời thời cuộc đi qua vì với hoàn cảnh khách quan như thế có dẫy cũng chả được nên không cố dẫy nữa, nếu chết thì cho chết hẳn. Mất 2 năm tôi rơi vào cái trạng thái bế tắc như thế thêm cái tâm lý nặng nề của kẻ thất bại, đến lúc xuống đáy rồi mới chợt nhận ra: NẾU NHƯ MÌNH KHÔNG TỰ ĐỨNG DẬY THÌ KHÔNG CÓ AI CÓ THỂ LÀM THAY MÌNH HẾT VÀ KHÔNG THỂ TRƯỢT DÀI NHƯ THẾ NỮA! Nên tôi quyết tâm thay đổi tình trạng của mình để thoát khỏi sự bế tắc bạn ak?

Có nghĩa sau khi chơi chán rồi, mệt mỏi chán rồi và khi rơi vào cuối đường hầm bạn lại có được ý chí cần thay đổi bản thân, thay đổi thực trạng? Điều này hay à nha vì kiểu như khi bạn bị dồn vào chân tường tự dưng tìm được giải pháp vượt tường ấy nhỉ?

Có lẽ vậy, mà bà sử dụng triết lý hay quá, dân xây dựng như tôi nghĩ mãi mới hiểu? hi hi/
Bạn đã làm những gì cụ thể để thoát ra?

Tôi quay lại với công ty Thiết kế, quay về với gốc rễ tạo nên nghề của mình một các chi tiết nhất xem xét lại toàn bộ các công việc, kiên trì, bán đuổi, không nhận bừa nhiều hợp đồng đặc biệt tập chung và chất lượng sản phẩm, tập chung vào việc giữ uy tín thời gian hẹn trả sản phẩm cho khách hàng, cộng thêm là cũng nghó nghiêng các kiểu để bổ túc thêm kiến thức cho bản thân mình về việc điều hành doanh nghiệp, cắt giảm nhân sự khi không cần thiết, thắt chặt quản lý tài chính hơn, đặt mục tiêu cao hơn đối với sản phẩm dịch vụ của mình… Tóm lại nhận thấy không thể đánh đổi mọi thứ vì tiền!

Vậy sau khi công ty tạm thời ổn định trở lại, bạn nhận thấy điều gì trong quản trị là quan trọng nhất cần tập chung cho nó?

Tôi thấy là nhân sự bạn ạ, việc thay đổi nhân dự mỗi lần nó ảnh hưởng nhiều đến kết quả hoạt động kinh doanh của công ty, có những anh em gắn bó với tôi đến năm thứ 5, 6 rồi họ cũng rời đi khi đủ lông đủ cánh đủ ước mơ để tạo dựng thứ riêng của họ. Mình cho rằng nó cũng là chuyện bình thường, trước đây còn hơi sốc nhưng giờ thì lúc nào cũng ở tâm thế sẵn sàng cho những việc như thế rồi.

Và hiện với việc điều hành 1 lúc 3 công ty từ thiết kế đến thi công và cung cấp, thi công đá ốp lát cao cấp ALIFE STONES thì bạn có cảm thấy quá sức với mình không? Bạn giành thời gian như thế nào để hoàn thành cả việc? Đặc biệt sau từ năm 2016 đến nay, tốc độ tăng trưởng doanh số kinh doanh của bạn nó đang ở tình trạng thế nào? ( Hỏi hơi tế nhị chút nhé, tuy nhiên có con số để đo lường nó sẽ đáng giá hơn mà)

Cái này thì cũng không quá căng bạn ạ, vì 3 công ty của mình có liên quan đến nhau nên về góc độ chuyên môn thì khá là ok. Điều tôi muốn nói ở đây là khi bạn đi đúng cách, có giải pháp chuẩn và giành toàn tâm cho nó thì bạn ắt phải có giải pháp hoàn thành mọi công việc đang cần phải làm thôi. Còn về việc tăng trưởng tôi nghĩ là bản thân cũng đáng tự hào vì với mức tăng trưởng từ năm 2016 ( đạt 30 tỷ doanh số) lên 70 tỷ năm 2017 và 2018 đạt mốc 150 ty, riêng năm 2019 đang phấn đấu cán mốc 200 tỷ.

OH, một con số tăng trưởng theo hình mũi tên đó bạn, chúc bạn sẽ vững vàng đà tăng trưởng của mình hơn trong thời gian tới.

Lần vượt thử thách của bạn quả là ngoạn mục, tôi nể bạn đó vì nhiều người không đủ bản lĩnh để lội ngược dòng như bạn đâu. Nếu như còn những cơn bão có thể sảy ra tiếp thì chắc chắn bạn có đủ bản lĩnh hơn không sa ngã nhỉ?

– Chắc chắn rồi bạn, lúc đó chấp nhận thử thách tiếp và lại tìm giải pháp vượt bão tiếp vậy! Vì trong kinh doanh chúng ta không thể tính chính xác được ngày mai nó sẽ ra sao! 


Từ nãy đến giờ chỉ có câu chuyện về công việc, Linh có thể bật mý một chút về gia đình nhỏ của mình không? Nếu không thấy bất tiện thì mình muốn biết chi tiết này: Thời kỳ gặp khủng hoảng nhất, người bạn đồng hành của bạn đã cùng bạn vượt qua thế nào? Và bạn thấy yếu tố nào là quan trọng nhất trong việc giữ lửa giữa vợ và chồng?

Tôi may mắn vì thời điểm khủng hoảng nhất, vợ vẫn bên cạnh cùng vật lộn để cùng tôi vượt qua nên tôi nghĩ mối nhân duyên này đáng để trân trọng! Vợ chồng tôi quan niệm sự tôn trọng nhau là điều cốt yếu, tuy nhiên tôi thuộc tuyp người đàn ông Gia trưởng đấy nên khi cô ấy cũng phải nhường nhịn tôi lắm!

Và điều cuối cùng Linh muốn gửi tới các bạn CEO trong cộng đồng CEO 1982 của chúng ta là gì?

Tôi là người tham gia Gr từ những ngày đầu tiên, tôi thấy vui vì điều ấy, tuy nhiên năm qua công việc cũng hơi nhiều nên thời gian giành tham gia gặp gỡ các bạn ít, tuy nhiên thời gian gần đây thấy hoạt động của GR chúng ta hay và chất quá nên cũng phải điều chỉnh thời gian để tham gia nhiệt hơn cùng mọi người và sẵn sàng cống hiến, hỗ trợ cho sự phát triển chung cộng đồng CEO nhâm tuất 1982 này.

Cảm ơn những chia sẻ rất ý nghĩa và chân thật của bạn, chúc cho bạn chèo lái còn thuyền ALIFE GROUP về đích ngoạn mục, doanh số tăng trưởng mạnh trong những năm tiếp theo nha./.